Tôi vẫn thường cho một cậu bé sống cách nhà vài căn mượn dụng cụ. Tôi có cả một gara đầy dụng cụ. Tôi tự sửa chữa xe của mình. Qua nhiều năm, tôi đã tích lũy được gần như mọi thứ.
Có thời điểm, tôi sở hữu một chiếc C63 AMG đời 2011. Động cơ V8 hút khí tự nhiên 6.2L mạnh mẽ. Tôi đã phải mở phần trên của động cơ đó hai lần. Khỏi phải nói, mỗi dự án đều cần thêm dụng cụ, tạo nên một bộ dụng cụ khá đầy đủ.
Qua nhiều năm, Leonardo đã thấy tôi sửa chữa xe. Cậu ấy còn trẻ, chắc khoảng 20 tuổi. Cậu ấy mới mua chiếc xe đầu tiên. Cậu ấy đến và hỏi mượn một vài thứ nhỏ nhặt. Tôi thường không cho mượn dụng cụ của mình.
Nhưng linh cảm mách bảo tôi rằng cậu ấy sẽ giữ gìn chúng cẩn thận và trả lại. Và cậu ấy đã làm được. Và tôi tiếp tục cho cậu ấy mượn dụng cụ mỗi khi cậu ấy cần.
Và cậu ấy luôn trả lại ngay khi xong việc. Cậu ấy đang kiểm tra xe một cách có hệ thống và thực hiện tất cả các hạng mục bảo dưỡng: phanh, bạc đạn bánh xe, tất cả các loại dầu nhớt, dây đai, ống dẫn. Tôi rất ấn tượng với tinh thần làm việc của cậu ấy. Cậu ấy trung thực và có phẩm chất tốt. Những đứa trẻ này thực sự tồn tại.
Tôi chỉ có một chiếc xe đạp bình thường, mà vẫn cảm thấy y hệt vậy. So với bảo dưỡng ô tô thì chi phí bảo dưỡng xe đạp chẳng đáng là bao, nhưng chỉ cần chỉnh sửa nhanh một bộ phận nào đó cũng có thể dẫn đến 3 vấn đề khác phát sinh và cần phải tìm cách giải quyết.
Lần đầu tiên tôi phải thay săm xe mất cả buổi chiều. Lần trước chỉ mất 10 phút. Và tôi cũng có cảm giác là mình cần dụng cụ mới cho mỗi việc mình muốn làm.
Tôi cần mời cậu ấy đến ăn cơm. Cậu ấy là một đứa trẻ ngoan ngoãn. Chăm chỉ làm việc, biết giữ chừng mực và biết chăm sóc những gì mình có. Tôi ước gì mình có thể tự lập và chu đáo như cậu ấy bây giờ khi còn nhỏ.
Hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nghĩ về bài viết này!