Tôi không nhận ra mình nhớ việc làm mọi thứ mà không cần điện thoại đến mức nào. Hôm qua, tôi ra ngoài ăn và vô tình để quên điện thoại ở nhà. Lúc đầu, tôi hơi khó chịu vì nghĩ mình sẽ buồn chán khi phải chờ đợi. Nhưng sau vài phút, tôi bắt đầu để ý đến những thứ xung quanh.
Mọi người nói chuyện, nhạc phát trong nhà hàng, những thứ tương tự. Nghe có vẻ ngớ ngẩn, nhưng tôi nhận ra mình thường xuyên tự động với lấy điện thoại mỗi khi có khoảng 30 giây rảnh rỗi.
Cuối cùng, tôi lại thưởng thức bữa ăn ngon miệng hơn bình thường. Giờ tôi tự hỏi liệu mình có phải là người duy nhất thường xuyên làm như vậy không.

Tôi không phải là người duy nhất. Vài năm trước, tôi cũng làm mất điện thoại và phải sống thiếu nó suốt 13 ngày, ba ngày đầu thật kinh hoàng, còn mười ngày sau lại tuyệt vời một cách kỳ lạ.
Tôi thậm chí còn thấy khó chịu khi công ty bắt tôi phải mua điện thoại mới. Việc chú ý đến xung quanh như bạn mô tả cũng là thay đổi lớn nhất đối với tôi.
Cảm giác buồn chán không còn là vấn đề cấp bách nữa, và việc chờ đợi ở đâu đó dần trở thành việc quan sát mọi người thay vì lướt điện thoại.
Tôi thường để điện thoại ở nhà khi dắt chó đi dạo. Thật lòng mà nói, tôi chỉ lấy điện thoại ra dùng khi gọi điện thôi vì tôi thích tận hưởng một ngày của mình mà không cần nhìn vào nó.
Tôi chỉ có thể tưởng tượng đã bao lâu rồi kể từ khi nhiều người đi đến quán rượu hay quán cà phê một mình mà không lấy điện thoại ra xem, thay vào đó họ tập trung vào việc cảm nhận không gian xung quanh.
Hơn nữa, tôi nghĩ đó là một tấm gương tốt cho con trai hai tuổi của tôi khi chúng tôi đi chơi cùng nhau, và thằng bé rất đáng yêu nên tại sao tôi lại cần điện thoại chứ :)
Hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nghĩ về bài viết này!